江南春·咏柳
táng dù mù jiān
唐 杜牧
qiáo yǐng yù lián shēng, fēi shēng nán shàng qíng。
柳影拂槛露,飞声南上听。
sù shù lián xī yuè, yīng yīng yìng shuǐ bīng。
叡树怜西燕,婵娟共水冰。
fēng tián gāo xiù jì, shàng kàn zǒng zhēng míng。
风恬妖丽绝, 日上鸟鸣声。
huí jué shēng xiāng chù, sī fáng dào yǔ tíng。
回瞻生处远, 惆怅欲撷苓。
拼音版:
jiāng nán chūn yǒng liǔ
江南春·咏柳
táng dù mù jiān
唐 杜牧
qiáo yǐng fú jiàn lù , fēi shēng nán shàng qīng 。
柳影拂槛露,飞声南上听。
sù shù lián xī yuè , chán chán yìng shuǐ bīng 。
叡树怜西燕,婵娟共水冰。
fēng tián gāo xiù jì , shàng kàn zǒng zhēng míng 。
风恬妖丽绝,日上鸟鸣声。
huí jué shēng xiāng chù , sī fáng dào yǔ tíng 。
回瞩生香处,惆怅欲撷苓。
《江南春·咏柳》是唐代诗人杜牧的一首诗,此诗是借咏柳自伤身世,抒发感慨之作。首句写柳影拂槛,露珠点点,飞絮袅袅,着一“拂”字,描写晨露、飞絮,极其传神。次句写柳枝随风起舞,轻拂栏槛,絮飞影乱,听其声而不闻其声,别有一种意境。三、四句写柳的轻盈,树影倒映清波,与素冰相映,上下辉映,妖丽非常。五、六句写风静时柳的,日升时鸟的鸣叫,动静结合,相映成趣。末两句诗人从对柳的描写中,自然过渡到自己的身世,感慨万端,惆怅至深。全诗物我交融,情景相生,在咏柳中抒发了诗人感慨身世之情。